满江红

宋代 刘克庄
糁径红茵,莫要放、儿童抛砾。知渠是、仙家变幻,佛家空色。青女无端工翦彩,紫姑有祟曾迷赤。但双双、戏蝶绕空枝,飞还息。 鲸量减,驹阴急。芳事过,余情惜。漫新腔窈渺,奏云和瑟。飘荡随他红叶水,萧条化作青芜国。忆桥边、池上共攀翻,空留迹。
sǎn jìng hóng yīn   yào fàng ér tóng pāo zhī shì xiān jiā biàn huàn   jiā kōng qīng duān gōng jiǎn cǎi   yǒu suì céng chì dàn shuāng shuāng dié rào kōng zhī   fēi hái
jīng liàng jiǎn   yīn fāng shì guò   qíng màn xīn qiāng yǎo miǎo   zòu yún piāo dàng suí hóng shuǐ   xiāo tiáo huà zuò qīng guó qiáo biān chí shàng gòng pān fān   kōng liú