满江红

宋代 刘克庄
谁把灵丹,点化了、荒园瓦砾。奇特处、恰当秋杪,不争春色。因甚素娥脂粉艳,怪他白帝车旗赤。叹暮年、无句比红儿,芳心息。 狂飙起,行云急。开与谢,俱堪惜。唤妓行按酒,客来操瑟。扑鼻微香薰世界,解颜一笑迷人国。怕匆匆、归去广寒宫,难踪迹。
shuí líng dān   diǎn huà le huāng yuán chù qià dàng qiū miǎo   zhēng chūn yīn shén é zhī fěn yàn   guài bái chē chì tàn nián hóng ér   fāng xīn
kuáng biāo   xíng yún kāi xiè   kān huàn xíng àn jiǔ   lái cāo wēi xiāng xūn shì jiè   jiě yán xiào rén guó cōng cōng guī guǎng 广 hán gōng   nán zōng