满江红

宋代 刘克庄
月露晶英,融结做、秦宫块砾。长殿后、一年芳事,十分秋色。织女机边云锦烂,天台赋里晴霞赤。恍女仙、空际驾翔鸾,来游息。 装束晚,飘零急。今不乐,空追惜。欠红牙按舞,朱弦调瑟。岂是时无花鸟使,是他自择风霜国。任落英、狼藉委苍苔,稀行迹。
yuè jīng yīng   róng jié zuò qín gōng kuài zhǎng diàn 殿 hòu nián fāng shì   shí fēn qiū zhī biān yún jǐn làn   tiān tāi qíng xiá chì huǎng xiān kōng jià xiáng luán   lái yóu
zhuāng shù wǎn   piāo líng jīn   kōng zhuī qiàn hóng àn   zhū xián tiáo shì shí huā niǎo shǐ 使   shì fēng shuāng guó rèn luò yīng láng wěi cāng tái   xíng