满江红

宋代 刘克庄
三黜归来,饭疏食、浑无愠色。中年后、家如旅舍,身如行客。轩冕岂非疣赘具,烟霞已是膏盲脉。有些儿、隙地更疏泉,堆卷石。 邻媪饷,新_碧。溪友卖,鲜鳞白。向陈编冷笑,孔明元直。俗事不教污两耳,宴居聊可盘双膝。取当年、行脚一枝筇,悬高壁。
sān chù guī lái   fàn shū shí hún yùn zhōng nián hòu jiā shè   shēn xíng xuān miǎn fēi yóu zhuì   yān xiá shì gāo máng mài yǒu xiē ér gèng shū quán   duī juǎn shí
lín ǎo xiǎng   xīn   _ yǒu mài   xiān lín bái xiàng chén biān lěng xiào   kǒng míng yuán zhí shì jiào liǎng ěr   yàn liáo pán shuāng dāng nián xíng jiǎo zhī qióng   xuán gāo