满江红

宋代 刘克庄
落日登楼,谁管领、倦游狂客。待唤起、沧浪渔父,隔江吹笛。看水看山身尚健,忧晴忧雨头先白。对暮云、不见美人来,遥天碧。 山中鹤,应相忆。沙上鹭,浑相识。想石田茅屋,草深三尺。空有鬓如潘骑省,断无面见陶彭泽。便倒倾、海水浣衣尘,难湔涤。
luò dēng lóu   shuí guǎn lǐng juàn yóu kuáng dài huàn cāng làng   jiāng chuī kàn shuǐ kàn shān shēn shàng jiàn   yōu qíng yōu tóu xiān bái duì yún jiàn měi rén lái   yáo tiān
shān zhōng   yīng xiāng shā shàng   hún xiāng shí xiǎng shí tián máo   cǎo shēn sān chǐ kōng yǒu bìn pān shěng   duàn miàn jiàn táo péng biàn 便 dào qīng hǎi shuǐ huàn chén   nán jiān