满江红

宋代 吴泳
嘉定甲申之秋,七月良夜,梦归家山,过鹤林之下。见老鹤翩跹,从西南来,方瞳而朱顶,玉立而长身,其色内白,其气孔神,殆类有道者、既寤,作而曰:“岂洁庵老仙诞日之祥耶?”遂书此梦,演成满江红一阕,为斯文寿。 梦绕家山,曾访问、鹤林遗迹。见老鹤、翩跹飞下,方瞳如漆。蕙帐香消形色静,玉笙吹彻丰神逸。梦醒来、忽记鹤归时,翁生日。 南陌杖,东山屐。红楼酒,青霄笛。料中梁何似,涪江今夕。君水见洛阳耆英会,花前雅放时闲适。独北都、留守未归来,七十一。
jiā dìng jiǎ shēn zhī qiū   yuè liáng   mèng guī jiā shān   guò lín zhī xià jiàn lǎo piān xiān   cóng 西 nán lái   fāng tóng ér zhū dǐng   ér cháng shēn   nèi bái   kǒng shén   dài lèi yǒu dào zhě   zuò ér yuē     :“ jié ān lǎo xiān dàn zhī xiáng     ?” suì shū   mèng yǎn chéng mǎn jiāng   hóng què 寿 wèi
mèng rào jiā shān   céng fǎng 访 wèn lín jiàn lǎo piān xiān fēi xià   fāng tóng huì zhàng xiāng xiāo xíng jìng   shēng chuī chè fēng shén mèng xǐng lái guī shí   wēng shēng
nán zhàng   dōng shān hóng lóu jiǔ   qīng xiāo liào zhōng liáng   jiāng jīn jūn shuǐ jiàn luò yáng yīng huì   huā qián fàng shí xián shì běi dōu liú shǒu wèi guī lái   shí