满江红

宋代 方千里
为忆仙姿,相思恨、缠绵未足。从别后、沈郎消瘦,带围如束。消息三年沈过处,关山千里无飞肉。算谁知、中有不平心,弹棋局。 空想像,金钗卜。时畏玩,回纹曲。许何时重到,琐窗华屋。长得一生花里活,软红深处鸳鸯宿。也胜如、骑马著征衫,京尘扑。
wèi xiān 姿   xiāng hèn chán mián wèi cóng bié hòu shěn láng xiāo shòu   dài wéi shù xiāo xi sān nián shěn guò chù   guān shān qiān fēi ròu suàn shéi zhī zhōng yǒu píng xīn   dàn
kōng xiǎng xiàng   jīn chāi bo shí wèi wán   huí wén shí zhòng dào   suǒ chuāng huá zhǎng de shēng huā huó   ruǎn hóng shēn chù yuān yāng 宿 shèng zhù zhēng shān   jīng chén