满江红

宋代 洪咨夔
送雨迎晴,花事过、一庭芳草。帘影动、归来双燕,似悲还笑。笑我不知人意变,悲人空为韶华老。满天涯、都是别离愁,无人扫。 海棠晚,荼_早。飞絮急,青梅小。把风流_藉,向谁倾倒。秋水盈盈魂梦远,春云漠漠音期悄。最关情、鹎_一声催,窗纱晓。
sòng yíng qíng   huā shì guò tíng fāng cǎo lián yǐng dòng guī lái shuāng yàn   shì bēi hái xiào xiào zhī rén biàn   bēi rén kōng wèi sháo huá lǎo mǎn tiān dōu shì bié chóu   rén sǎo
hǎi táng wǎn     _ zǎo fēi   qīng méi xiǎo fēng liú   _   xiàng shuí qīng dǎo qiū shuǐ yíng yíng hún mèng yuǎn   chūn yún yīn qiāo zuì guān qíng bēi   _ shēng cuī   chuāng shā xiǎo