满江红

宋代 魏了翁
用韵谢之 彼美人兮,不肯为、时人妆束。空自爱、北窗睡美,东邻醅熟。不道有人成离索,直教无计分膏馥。望鹤飞、不到暮云高,阑干曲。 驹在谷,人金玉。_在陆上,人宽轴。笑吾今何苦,耐司空辱。应为嗷嗷鸟反哺,真成落落蛇安足。到梓州、旧事上心来,呼杯_。
yòng yùn xiè zhī
měi rén   kěn wèi shí rén zhuāng shù kōng ài běi chuāng shuì měi   dōng lín pēi shú dào yǒu rén chéng suǒ   zhí jiào fēn gāo wàng fēi dào yún gāo   lán gān
zài   rén jīn 。_   _ zài shàng   rén kuān zhóu xiào jīn   nài kōng yīng wèi áo áo niǎo fǎn   zhēn chéng luò luò shé ān dào zhōu jiù shì shàng xīn lái   bēi   _ _。