满江红

宋代 汪莘
意赋之可也 唐宋诸公,谁道得、梅花亲切。到和靖、先生诗出,古人俱拙。写照乍分清浅水,传神初付黄昏月。尽后来、作者斗尖新,仍重叠。 离不得,春和腊。少不得,烟和雪。更茅檐低亚,竹篱轻折。何事西邻春得入,还如东阁人伤别。总输他、树下作僧来,离言说。||
zhī
táng sòng zhū gōng   shuí dào méi huā qīn qiè dào jìng xiān sheng shī chū   rén zhuō xiě zhào zhà fēn qīng qiǎn shuǐ   chuán shén chū huáng hūn yuè jǐn hòu lái zuò zhě dòu jiān xīn   réng chóng dié
  chūn shào   yān xuě gèng máo yán   zhú qīng zhé shì 西 lín chūn   hái dōng rén shāng bié zǒng shū shù xià zuo sēng lái   yán shuō   |   |