满江红

宋代 蔡伸
人倚金铺,颦翠黛、盈盈堕睫。话别处、留连无计,语娇声咽。十幅云帆风力满,一川烟暝波光阔。但回首、极目望高城,弹清血。 并兰舟,停画楫。曾共醉,津亭月。销魂处,今夜月圆人缺。楚岫云归空怅望,汉皋珮解成轻别。最苦是、拍塞满怀愁,无人说。
rén jīn   pín cuì dài yíng yíng duò jié huà bié chù liú lián   jiāo shēng yàn shí yún fān fēng mǎn   chuān yān míng guāng kuò dàn huí shǒu wàng gāo chéng   dàn qīng xuè
bìng lán zhōu   tíng huà céng gòng zuì   jīn tíng yuè xiāo hún chù   jīn yuè yuán rén quē chǔ xiù yún guī kōng chàng wàng   hàn gāo pèi jiě chéng qīng bié zuì shì pāi sāi mǎn huái 怀 chóu   rén shuō