满江红

宋代 杨炎正
典尽春衣,也应是、京华倦客。都不记、麹尘香雾,西湖南陌。儿女别时和泪拜,牵衣曾问归时节。到归来、稚子已成阴,空头白。 功名事,云霄隔。英雄伴,东南拆。对鸡豚社酒,依然乡国。三径不成陶令隐,一区未有扬雄宅。问渔樵、学作老生涯,从今日。
diǎn jǐn chūn   yìng shì jīng huá juàn dōu chén xiāng   西 nán ér bié shí lèi bài   qiān céng wèn guī shí jié dào guī lái zhì chéng yīn   kōng tóu bái
gōng míng shì   yún xiāo yīng xióng bàn   dōng nán chāi duì tún shè jiǔ   rán xiāng guó sān jìng chéng táo lìng yǐn   wèi yǒu yáng xióng zhái wèn qiáo xué zuò lǎo shēng   cóng jīn