满江红

宋代 杨炎正
笔染相思,暗题尽、朱门白壁。动离思、春生远岸,烟销残日。杨柳结成罗带恨,海棠染就胭脂色。想深情、幽怨绣屏间,双__。 春水绿,春山碧。花有恨,酒无力。对一奁愁思,九分孤寂。寸寸锦肠浑欲断,盈盈一泪应偷滴。倩东风、吹雁过江南,传消息。
rǎn xiāng   àn jǐn zhū mén bái dòng chūn shēng yuǎn àn   yān xiāo cán yáng liǔ jié chéng luó dài hèn   hǎi táng rǎn jiù yān zhī xiǎng shēn qíng yōu yuàn xiù píng jiān   shuāng   _   _ __。
chūn shuǐ 绿   chūn shān huā yǒu hèn   jiǔ duì lián chóu   jiǔ fēn cùn cùn jǐn cháng hún duàn   yíng yíng lèi yīng tōu qiàn dōng fēng chuī yàn guò jiāng nán   chuán xiāo xi