满江红

宋代 程垓
葺屋为舟,身便是、烟波钓客。况人间元似,泛家浮宅。秋晚雨声篷背稳,夜深月影窗棂白。□满船诗酒满船书,随意索。 也不怕,云涛隔。也不怕,风帆侧。但独醒还睡,自歌还拍。卧后从教鳅鳝舞,醉来一任乾坤窄。恐有时、撑向大江头,占风色。
wèi zhōu   shēn biàn 便 shì yān diào kuàng rén jiān yuán shì   fàn jiā zhái qiū wǎn shēng péng bèi wěn   shēn yuè yǐng chuāng líng bái   mǎn chuán shī jiǔ mǎn chuán shū   suí suǒ
  yún tāo   fēng fān dàn xǐng hái shuì   hái pāi hòu cóng jiào qiū shàn   zuì lái rèn qián kūn zhǎi kǒng yǒu shí chēng xiàng jiāng tóu   zhàn fēng