满江红

宋代 程垓
水远山明,秋容淡、不禁摇落。况正是、楼台高处,晚凉犹薄。月在衣裳风在袖,冰生枕簟香生幕。算四时、佳处是清秋,须行乐。 东篱下,西窗角。寻旧菊,催新酌。笑广平何事,对秋萧索。摇叶声声深院宇,折荷寸寸闲池阁。待归来、闲把木犀花,重熏却。
shuǐ yuǎn shān míng   qiū róng dàn jīn yáo luò kuàng zhèng shì lóu tái gāo chù   wǎn liáng yóu báo yuè zài shang fēng zài xiù   bīng shēng zhěn diàn xiāng shēng suàn shí jiā chǔ shì qīng qiū   xíng
dōng xià   西 chuāng jiǎo xún jiù   cuī xīn zhuó xiào guǎng 广 píng shì   duì qiū xiāo suǒ yáo shēng shēng shēn yuàn   zhé cùn cùn xián chí dài guī lái xián xi huā   zhòng xūn què