满江红

宋代 周紫芝
歆艳。有谓其韵俗者,使仆作语,为赋此曲 寂寂江天,雪又满、晚来风急。空懊恨、散盐飞絮,未成轻集。万里长空飞不到,珠帘卷尽还羞入。问向晚、谁欲画渔莎,寒江立。 天黯淡,催残日。波浩渺,添寒力。又何如聊遣,舞衣红湿。好与月娥临晚砌,莫教先放梅花拆。便准拟、一醉广寒宫,千山白。
xīn yàn yǒu wèi yùn zhě   shǐ 使 zuò   wèi
jiāng tiān   xuě yòu mǎn wǎn lái fēng kōng ào hèn sàn yán fēi   wèi chéng qīng wàn cháng kōng fēi dào   zhū lián juǎn jǐn hái xiū wèn xiàng wǎn shuí huà shā   hán jiāng
tiān àn dàn   cuī cán hào miǎo   tiān hán yòu liáo qiǎn   hóng shī 湿 hǎo yuè é lín wǎn   jiào xiān fàng méi huā chāi biàn 便 zhǔn zuì guǎng 广 hán gōng   qiān shān bái