满江红

宋代 赵长卿
懊恼平生,奈天赋、恩情太薄。二三岁、看伊受尽,眼尖眉角。记得当初低耳畔,是谁先有于飞约。惟到今、划地误盟言,还先恶。 天眼见,人难托。天易感,人难吒。人心险,天又怎生捉摸。莫问傍人非与是,手儿但把心儿托。便不成、厮守许多时,干休却。
ào nǎo píng shēng   nài tiān ēn qíng tài báo èr sān suì kàn shòu jìn   yǎn jiān méi jiǎo dàng chū ěr pàn   shì shuí xiān yǒu fēi yuē wéi dào jīn huà méng yán   hái xiān è
tiān yǎn jiàn   rén nán tuō tiān gǎn   rén nán zhā rén xīn xiǎn   tiān yòu zěn shēng zhuō wèn bàng rén fēi shì   shǒu ér dàn xīn ér tuō biàn 便 chéng shǒu duō shí   gān xiū què