满江红

宋代 吕胜己
惨惨枯梢,初疑似、真酥点滴。见深红蒂萼,方认早梅消息。粉艳牵连春意动,冰姿照映霜华白。伴苍松、修竹似幽人,相寻觅。 香远近,枝南北。幽涧畔,疏篱侧。便佣儿贩妇,也知怜惜。渭水渔翁方入社,西湖处士成陈迹。爱平生、炯炯岁寒心,无今昔。
cǎn cǎn shāo   chū zhēn diǎn jiàn shēn hóng è   fāng rèn zǎo méi xiāo xi fěn yàn qiān lián chūn dòng   bīng 姿 zhào yìng shuāng huá bái bàn cāng sōng xiū zhú shì yōu rén   xiāng xún
xiāng yuǎn jìn   zhī nán běi yōu jiàn pàn   shū biàn 便 yōng ér fàn   zhī lián wèi shuǐ wēng fāng shè   西 chǔ shì chéng chén ài píng shēng jiǒng jiǒng suì hán xīn   jīn