满江红

宋代 吕胜己
墙下松筠,并手种、花窠尽著。试屈指、一年前事,恍然如昨。繁杏新荷春夏景,疏梅细菊秋冬约。渭川翁、随分小生涯,些官爵。 分物我,争强弱。都做梦,谁先觉。好一条平路,是人迷却。斑鬓已灰心里事,瘦藤谩挂瓢中药。愿当今、四海九州人,同欢乐。
qiáng xià sōng yún   bìng shǒu zhǒng huā jǐn zhù shì zhǐ nián qián shì   huǎng rán zuó fán xìng xīn chūn xià jǐng   shū méi qiū dōng yuē wèi chuān wēng suí fēn xiǎo shēng   xiē guān jué
fēn   zhēng qiáng ruò dōu zuò mèng   shuí xiān jué hǎo tiáo píng   shì rén què bān bìn huī xīn li shì   shòu téng mán guà piáo zhōng yào yuàn dāng jīn hǎi jiǔ zhōu rén   tóng huān