满江红

宋代 神颖
半世飘蓬,今何幸、得归乡曲。却还似、重来燕子,认巢新屋。好是秋晴风日美,饭香云子炊如玉。念蟹螯、满把欲黄时,_新绿。 仍更有,初开菊。何妨更,重添竹。与此君相对,且无荣辱。待得吾庐三径就,此生素愿都齐足。任三竿、红日上檐梢,眠方熟。
bàn shì piāo péng   jīn xìng guī xiāng què hái shì chóng lái yàn zi   rèn cháo xīn hǎo shì qiū qíng fēng měi   fàn xiāng yún chuī niàn xiè áo mǎn huáng shí     _ ,_ xīn 绿
réng gèng yǒu   chū kāi fáng gèng   zhòng tiān zhú jūn xiāng duì   qiě róng dài de sān jìng jiù   shēng yuàn dōu rèn sān gān 竿 hóng shàng yán shāo   mián fāng shú