满江红

宋代 佚名
雪共梅花,念动是、经年离拆。重会面、玉肌真态,一般标格。 谁道无情应也妒,暗香埋没教谁识。却随风、偷入傍妆台,萦帘额。 惊醉眼,朱成碧。随冷暖,分青白。叹朱弦冻折,高山音息。 怅望关河无驿使,剡溪兴尽成陈迹。见似枝而喜对杨花,须相忆。
xuě gòng méi huā   niàn dòng shì jīng nián chāi zhòng huì miàn zhēn tài bān biāo          
shuí dào qíng yīng   àn xiāng mái jiào shuí shí què suí fēng tōu bàng zhuāng tái yíng lián   é      
jīng zuì yǎn   zhū chéng suí lěng nuǎn fēn   qīng bái tàn zhū xián dòng zhé gāo shān   yīn      
chàng wàng guān 驿 shǐ 使   shàn xìng jìn chéng chén jiàn shì zhī ér duì yáng huā   xiāng