满江红

宋代 赵磻老
见说春时,新波涨、二川溶溢。今底事、沙痕犹褪,石渠慳碧。人意不须长作解,兴来便向杯中觅。纵茂从修竹记山阴,千年一。 薰吹动,春工毕。桥上景,壶中日。况梅肥笋嫩,雨微鱼出。只恐延英催入觐,不教绿野长均逸。任多情、胡蝶满园飞,狂踪迹。
jiàn shuō chūn shí   xīn zhǎng èr chuān róng jīn shì shā hén yóu tuì   shí qiān rén zhǎng zuò jiě   xīng lái biàn 便 xiàng bēi zhōng zòng mào cóng xiū zhú shān yīn   qiān nián
xūn chuī dòng   chūn gōng qiáo shàng jǐng   zhōng kuàng méi féi sǔn nèn   wēi chū zhǐ kǒng yán yīng cuī jìn   jiào 绿 zhǎng jūn rèn duō qíng dié mǎn yuán fēi   kuáng zōng