满江红

宋代 白君瑞
木落林疏,秋渐冷、芙蓉新拆。傍碧水,晓妆初鉴,露匀妖色。 故向霜前呈艳态,想应青女加怜惜。映朝阳、翠叶拥红苞,闲庭侧。 岩桂香,随飘泊。篱菊嫩,陪幽寂。笑春红容易,被风吹落。 满眼炯然宫锦烂,一身如寄神仙宅。把绿尊、莫惜醉相酬,春工力。
luò lín shū   qiū jiàn lěng róng xīn chāi bàng shuǐ xiǎo zhuāng   chū jiàn yún   yāo      
xiàng shuāng qián chéng yàn tài   xiǎng yīng qīng jiā lián yìng zhāo yáng cuì yōng hóng bāo xián tíng        
yán guì xiāng   suí piāo nèn péi   yōu xiào chūn hóng róng bèi fēng   chuī luò      
mǎn yǎn jiǒng rán gōng jǐn làn   shēn shén xiān zhái zūn 绿 zuì xiāng chóu chūn gōng