满江红

清代 吴藻
门掩斜阳,满院里、零花瘦草。疏帘卷、纸窗风紧,玉炉烟袅。 天末数声征雁过,林边几点归鸦噪。悄无人、落叶冷空阶,红谁扫。 题不尽,伤心稿。消不尽,闲烦恼。算眼前愁境,又添诗料。 翠影自怜双袖薄,病魂已约三秋老。待巡檐、索笑问寒梅,春还早。
mén yǎn xié yáng   mǎn yuàn líng huā shòu cǎo shū lián juǎn zhǐ chuāng fēng jǐn yān   niǎo        
tiān shù shēng zhēng yàn guò   lín biān diǎn guī zào qiāo rén luò lěng kōng jiē hóng shuí   sǎo      
jìn   shāng xīn gǎo 稿 xiāo jìn xián   fán nǎo suàn yǎn qián chóu jìng yòu tiān   shī liào      
cuì yǐng lián shuāng xiù báo   bìng hún yuē sān qiū lǎo dài xún yán suǒ xiào wèn hán méi chūn hái   zǎo