满江红

元代 王恽
一柱华峰,绿翠似、芙蓉金削。孤负却、画船春水,一尊同酌。 寒食清明都几日,征鞍遽作西归客。漫春风、墙燕语留人,高城隔。 春草碧,杨花白。妆点就,行轩色。道不应霜翮,能舒长策。 三尺青萍风义在,看君冠盖长安陌。对夕阳、淡处最关情,河梁别。
zhù huá fēng   绿 cuì shì róng jīn xuē què huà chuán chūn shuǐ zūn tóng   zhuó        
hán shí qīng míng dōu   zhēng ān zuò 西 guī màn chūn fēng qiáng yàn liú rén gāo chéng        
chūn cǎo   yáng huā bái zhuāng diǎn jiù xíng   xuān dào yīng shuāng néng shū   cháng      
sān chǐ qīng píng fēng zài   kàn jūn guān gài cháng ān duì yáng dàn chù zuì guān qíng liáng   bié