满江红

元代 王恽
秣马膏车,又去作、天涯羁客。明见得、水云深处,万花如雪。 绿暗江城多洞府,红烧烛影翻双节。被晓风、吹散枕中春,檐间铁。 尘世事,无穷歇。吾最爱,沧浪说。恐灵均泽畔,只成孤洁。 心事比量无少恶,前途何必论龟坼。倘祥金、陶铸遇良工,从区别。
gào chē   yòu zuò tiān míng jiàn de shuǐ yún shēn chù wàn huā   xuě        
绿 àn jiāng chéng duō dòng   hóng shāo zhú yǐng fān shuāng jié bèi xiǎo fēng chuī sàn zhěn zhōng chūn yán jiān   tiě      
chén shì shì   qióng xiē zuì ài cāng   làng shuō kǒng líng jūn pàn zhǐ chéng   jié      
xīn shì liáng shǎo è   qián lùn guī chè tǎng xiáng jīn táo zhù liáng gōng cóng   bié