满江红

清代 顾太清
冒雪冲寒,崎岖路、马蹄奔走。望不尽、远山冠玉,六花飞凑。 碧瓦遥瞻心似剖,殡宫展拜浇杯酒。哭慈亲、血泪染麻衣,斑斑透。 故人意,休辜负。乡间味,甘消受。费松柴一灶,余粮半斗。 好客岂拘贫与富,充饥莫论精和陋。饭王孙、粗粝菜根香,逢漂母。
mào xuě chōng hán   bēn zǒu wàng jìn yuǎn shān guān liù huā fēi   còu        
yáo zhān xīn shì pōu   bìn gōng zhǎn bài jiāo bēi jiǔ qīn xuè lèi rǎn bān bān   tòu      
rén   xiū xiāng jiān wèi gān   xiāo shòu fèi sōng chái zào liáng   bàn dòu      
hào pín   chōng lùn jīng lòu fàn wáng sūn cài gēn xiāng féng piāo