满江红

元代 白朴
行遍江南,算只有、青山留客。亲友间、中年哀乐,几回离别。 棋罢不知人换世,兵余犹见川留血。叹昔时、歌舞岳阳楼,繁华歇。 寒日短,愁云结。幽故垒,空残月。听阁阎谈笑,果谁雄杰。 破枕才移孤馆雨,扁舟又泛长江雪。要烟花、三月到扬州,逢人说。
xíng biàn jiāng nán   suàn zhǐ yǒu qīng shān liú qīn yǒu jiān zhōng nián āi yuè huí   bié        
zhī rén huàn shì   bīng yóu jiàn chuān liú xuè tàn shí yuè yáng lóu fán huá   xiē      
hán duǎn   chóu yún jié yōu lěi kōng   cán yuè tīng yán tán xiào guǒ shuí   xióng jié      
zhěn cái guǎn   piān zhōu yòu fàn cháng jiāng xuě yào yān huā sān yuè dào yáng zhōu féng rén   shuō