满江红

宋代 佚名
浪蕊浮花,当不住、晚风吹了。微雨过,池塘飞絮,一帘晴昼。 寂寂山光春似梦,依依草色熏如酒。近新来、怕上小红楼,凭阑眺。 心事阻,诗情少。东皇去,良辰杳。想故园闲趣,水村烟柳。 此日鹃声天不管,当年燕子人何有。叹江南、离别酒初醒,频回首。
làng ruǐ huā   dāng zhù wǎn fēng chuī le wēi guò chí táng   fēi lián   qíng zhòu      
shān guāng chūn shì mèng   cǎo xūn jiǔ jìn xīn lái shàng xiǎo hóng lóu píng lán   tiào      
xīn shì   shī qíng shǎo dōng huáng liáng   chén yǎo xiǎng yuán xián shuǐ cūn   yān liǔ      
juān shēng tiān guǎn   dāng nián yàn rén yǒu tàn jiāng nán bié jiǔ chū xǐng pín huí   shǒu