满江红
冷雨寒风,敲窗处、喟然掷笔。听不尽、声声点点,这般沉寂。
往事原知如水逝,闷怀为底难冰释?这情绪、徒使起徘徊,无人识!
襟袖上,馀泪迹;青鬓老,心如蚀。甚方醒噩梦,又生惊惕?
化蛹成蛾须破茧,大江东去谁能塞!愿明日、极目豁心胸,长空碧。
lěng
冷
yǔ
雨
hán
寒
fēng
风
,
qiāo
敲
chuāng
窗
chù
处
kuì
、
rán
喟
zhì
然
bǐ
掷
tīng
笔
bù
。
jìn
听
shēng
不
shēng
尽
diǎn
、
diǎn
声
zhè
声
bān
点
chén
点
,
jì
这
般
沉
寂
。
wǎng
往
shì
事
yuán
原
zhī
知
rú
如
shuǐ
水
shì
逝
,
mèn
闷
huái
怀
wéi
为
dǐ
底
nán
难
bīng
冰
shì
释
?
zhè
这
qíng
情
xù
绪
tú
、
shǐ
徒
qǐ
使
pái
起
huái
徘
wú
徊
,
rén
无
shí
人
识
!
jīn
襟
xiù
袖
shàng
上
,
yú
馀
lèi
泪
jì
迹
;
qīng
青
bìn
鬓
lǎo
老
,
xīn
心
rú
如
shí
蚀
shén
。
fāng
甚
xǐng
方
è
醒
mèng
噩
yòu
梦
,
shēng
又
jīng
生
tì
惊
惕
?
huà
化
yǒng
蛹
chéng
成
é
蛾
xū
须
pò
破
jiǎn
茧
,
dà
大
jiāng
江
dōng
东
qù
去
shuí
谁
néng
能
sāi
塞
!
yuàn
愿
míng
明
rì
日
jí
、
mù
极
huō
目
xīn
豁
xiōng
心
cháng
胸
,
kōng
长
bì
空
碧
。