满江红

明代 刘基
风淡寒轻,又还是、清明时节。几处处、莓苔铺绣,碎红堆缬。 满树绿阴堪止渴,漫山黄雾松花发。背画阑、独立检韶华,闻啼鴂。 怀往事,空凄切;思不断,肠千结。想繁华一瞬,夕阳明灭。 玄武湖边杨柳月,鸡鸣埭上棠梨雪。到如今、何处觅遗踪,泉声咽。
fēng dàn hán qīng   yòu hái shì qīng míng shí jié chù chù méi tái xiù   suì hóng duī xié
mǎn shù 绿 yīn kān zhǐ   màn shān huáng sōng huā bèi huà lán jiǎn sháo huá   wén jué
huái 怀 wǎng shì   kōng qiè   duàn   cháng qiān jié xiǎng fán huá shùn   yáng míng miè
xuán biān yáng liǔ yuè   míng dài shàng táng xuě dào jīn chǔ zōng   quán shēng yàn