满江红

清代 顾贞立
剪綵为花,曾谱出、空中金屋。翻花样、龙飞凤舞,碧梧修竹。 闭户再添今夜线,停针便换明朝粟。到如今、袖手任长贫,真堪哭。 春蚕茧,丝难续。西山日,风和烛。笑浮生幻影,一场蕉鹿。 久病不求灵兔药,无聊再整残书牍。腕生生、真觉笔如椽,教儿录。
jiǎn cǎi wèi huā   céng chū kōng zhōng jīn fān huā yàng lóng fēi fèng   xiū zhú
zài tiān jīn xiàn 线   tíng zhēn biàn 便 huàn míng cháo dào jīn xiù shǒu rèn zhǎng pín   zhēn kān
chūn cán jiǎn   nán 西 shān   fēng zhú xiào shēng huàn yǐng   chǎng jiāo 鹿
jiǔ bìng qiú líng yào   liáo zài zhěng cán shū wàn shēng shēng zhēn jué chuán   jiào ér