满江红

清代 顾贞立
坠马啼妆,学不就、闺中模样。疏慵惯、嚼花吹叶,粉抛脂漾。 多病不堪操井臼,吾才敢去嫌天壤。看丝丝、双鬓几时青,空劳攘。 应不作,繁华想。收拾起,凄凉况。向牙签境内,自寻幽赏。 昨夜楼头新梦好,轻风吹送瑶台上。散闲愁、高枕是良方,飞琼饷。
zhuì zhuāng   xué jiù guī zhōng yàng shū yōng guàn jué huā chuī   fěn pāo zhī yàng
duō bìng kān cāo jǐng jiù   cái gǎn xián tiān rǎng kàn shuāng bìn shí qīng   kōng láo rǎng
yīng zuò   fán huá xiǎng shōu shí   liáng kuàng xiàng qiān jìng nèi   xún yōu shǎng
zuó lóu tóu xīn mèng hǎo   qīng fēng chuī sòng yáo tái shàng sàn xián chóu gāo zhěn shì liáng fāng   fēi qióng xiǎng