满江红

宋代 佚名
斗帐高眠,寒窗静、潇潇雨意。南楼近、更移三鼓,漏传一水。 点点不离杨柳外,声声只在芭蕉里。也不管、滴破故乡心,愁人耳。 无似有,游丝细。聚复散,真珠碎。天应分付与,别离滋味。 破我一床蝴蝶梦,输他双枕鸳鸯睡。向此际、别有好思量,人千里。
dǒu zhàng gāo mián   hán chuāng jìng xiāo xiāo nán lóu jìn gēng sān   lòu chuán shuǐ
diǎn diǎn yáng liǔ wài   shēng shēng zhī zài jiāo guǎn xiāng xīn   chóu rén ěr
yǒu   yóu sàn   zhēn zhū suì tiān yìng fēn   bié wèi
chuáng dié mèng   shū shuāng zhěn yuān yāng shuì xiàng bié yǒu hǎo liáng   rén qiān