满江红

宋代 朱晞颜
弹铗归来,更谁叹、有鱼无肉。念良夜,向阑相对,旧欢难续。 一夕乍寒秋枕梦,十年重剪西窗烛。算人生,得意待何时,蕉隍鹿。 樽有酒,妻堪熟。书插架,儿能读。傍虚檐翠云低亚,万竿如束。 数点苍山遥入户,半篙春水斜穿屋。便门前,车马寂无人,从教俗。
dàn jiá guī lái   gèng shuí tàn yǒu ròu niàn liáng   xiàng lán xiāng duì   jiù huān nán
zhà hán qiū zhěn mèng   shí nián zhòng jiǎn 西 chuāng zhú suàn rén shēng   dài shí   jiāo huáng 鹿
zūn yǒu jiǔ   kān shú shū chā jià   ér néng bàng yán cuì yún   wàn gān 竿 shù
shǔ diǎn cāng shān yáo   bàn gāo chūn shuǐ xié chuān 穿 biàn 便 mén qián   chē rén   cóng jiào