满江红

宋代 李祁
冷冷西风,渐吹得、水清如许。凝望处、波心霞照,沙明远浦。 翡翠尚馀三径草,胭脂已染千山树。看晴空、万点荻芦花,飞银絮。 陪俊赏,惭辞拙,乡思乱,愁难数。叹燕鸿过尽,都归何处。 老大久抛沧海梦,倦怀懒整冰弦语。只相宜、江畔玩滩声,鱼龙舞。
lěng lěng 西 fēng   jiàn chuī shuǐ qīng níng wàng chù xīn xiá zhào   shā míng yuǎn
fěi cuì shàng sān jìng cǎo   yān zhī rǎn qiān shān shù kàn qíng kōng wàn diǎn huā   fēi yín
péi jùn shǎng   cán zhuō   xiāng luàn   chóu nán shù tàn yàn hóng 鸿 guò jǐn   dōu guī chǔ
lǎo jiǔ pāo cāng hǎi mèng   juàn huái 怀 lǎn zhěng bīng xián zhǐ xiāng jiāng pàn wán tān shēng   lóng