满江红

唐代 李节
纸帐温,春睡稳,窗槐摇绿。吾老矣,不堪重著,翠围红簇。 千古清风荆布在,一家乐事糟糠足。笑杜陵、憔悴漫多情,须燕玉。 求凰意,传新曲。骖鸾梦,从渠续。问临邛何贱,会稽何辱。 畎亩岂无天下士,斧斤不到山中木。但莫教、风雨两雏鸠,危枝宿。
zhǐ zhàng wēn   chūn shuì wěn   chuāng huái yáo 绿 lǎo   kān zhòng zhù   cuì wéi hóng
qiān qīng fēng jīng zài   jiā shì zāo kāng xiào líng qiáo cuì màn duō qíng   yàn
qiú huáng   chuán xīn cān luán mèng   cóng wèn lín qióng jiàn   kuài
quǎn tiān xià shì   jīn dào shān zhōng dàn jiào fēng liǎng chú jiū   wēi zhī 宿