满江红

宋代 邓剡
王母仙桃,亲曾醉、九重春色。谁信道、鹿衔花去,浪翻鳌阙。眉锁娇娥山宛转,髻梳堕马云欹侧。恨风沙、吹透汉宫衣,余香歇。 霓裳散,庭花灭。昭阳燕,应难说。想春深铜雀,梦残啼血。空有琵琶传出塞,更无环佩鸣归月。又争知、有客夜悲歌,壶敲缺。
wáng xiān táo   qīn céng zuì jiǔ zhòng chūn shuí xìn dào 鹿 xián huā   làng fān áo quē méi suǒ jiāo é shān wǎn zhuǎn   shū duò yún hèn fēng shā chuī tòu hàn gōng   xiāng xiē
cháng sàn   tíng huā miè zhāo yáng yàn   yìng nán shuō xiǎng chūn shēn tóng què   mèng cán xuè kōng yǒu pa chuán chū sài   gèng huán pèi míng guī yuè yòu zhēng zhī yǒu bēi   qiāo quē