满江红

宋代 袁去华
香雾空_,檐牙外、流萤自照。夜向久、明河东畔,电飞云绕。错落疏星垂屋角,须臾万弩鸣林杪。渐翠竹、苍梧嫩凉生,惊秋早。 人语静,签声杳。珍簟冷,纱厨小。想云穿依旧,梦寻难到。雁足空来书断绝,眉头顿著愁多少。纵细写、琴心有谁知,朱弦悄。
xiāng kōng   _   _, yán wài liú yíng zhào xiàng jiǔ míng dōng   pàn diàn fēi yún rào cuò luò shū xīng chuí   jiǎo wàn míng lín miǎo jiàn cuì zhú cāng   nèn liáng shēng
rén jìng   qiān shēng yǎo zhēn diàn lěng   shā chú xiǎo xiǎng yún chuān 穿 jiù   mèng xún nán dào yàn kōng lái shū duàn jué   méi tóu dùn zhù chóu duō shǎo zòng xiě qín xīn yǒu shéi zhī   zhū xián qiāo