满江红

宋代 赵希蓬
海阔何人,工剪水、飞花作雪。刚不北、秋高风劲,露凝霜洁。遍地直疑琼玉砌,对人恍在珠玑侧。比寻常、万翠与千红,浑然别。 梁园内,都休说。蓝关路,堆如积。把行人冻得,头颅如鳖。翡翠帘中杯潋滟,销金帐里姑情息。偶兴来、访戴起山阴,真相忆。
hǎi kuò rén   gōng jiǎn shuǐ fēi huā zuò xuě gāng běi qiū gāo fēng jìn   níng shuāng jié biàn zhí qióng   duì rén huǎng zài zhū xún cháng wàn cuì qiān hóng   hún rán bié
liáng yuán nèi   dōu xiū shuō lán guān   duī xíng rén dòng   tóu biē fěi cuì lián zhōng bēi liàn yàn   xiāo jīn zhàng qíng ǒu xīng lái fǎng 访 dài shān yīn   zhēn xiàng