满江红

宋代 赵希蓬
劲节刚姿,谁与比、岁寒松柏。几度欲、排云呈腹,叩头流血。杜老爱君□谩苦,贾生流涕衣空湿。为国家、子细计安危,渊然识。 英雄士,非全阙。东南富,尤难匹。却甘心修好,无心逐北。螳怒空横林影臂,鹰扬不展秋空翼。但只将、南北限藩篱,长江隔。
jìn jié gāng 姿   shuí suì hán sōng bǎi pái yún chéng   kòu tóu liú xiě lǎo ài jūn   mán   jiǎ shēng liú kōng shī 湿 wèi guó jiā ān wēi   yuān rán shí
yīng xióng shì   fēi quán quē dōng nán   yóu nán què gān xīn xiū hǎo   xīn zhú běi táng kōng héng lín yǐng   yīng yáng zhǎn qiū kōng dàn zhǐ jiāng nán běi xiàn fān   cháng jiāng