满江红

宋代 赵希蓬
缟兔黔乌,送不了、人间昏晓。问底事、红尘野马,浮生扰扰。万古未来千古往,人生得夫知多少。叹荣华、过眼只须臾,如风扫。 篱下菊,门前柳。身外事,杯中酒。肯教它萧瑟,负持螯手。漠漠江南天万里,白云人望何时到。倚西风、吼彻剑花寒,频搔首。
gǎo qián   sòng liǎo rén jiān hūn xiǎo wèn shì hóng chén   shēng rǎo rǎo wàn wèi lái qiān wǎng   rén shēng de zhī duō shǎo tàn róng huá guò yǎn zhǐ   fēng sǎo
xià   mén qián liǔ shēn wài shì   bēi zhōng jiǔ kěn jiào xiāo   chí áo shǒu jiāng nán tiān wàn   bái yún rén wàng shí dào 西 fēng hǒu chè jiàn huā hán   pín sāo shǒu