满江红

宋代 赵希蓬
干结青铜,根走石、参天古柏。最好是、苍阴不怕,火云如血。雪里直疑神物护,雨余任待霜皮湿。但只愁、涧底老风烟,无人识。 栋梁用。知难缺。轮囷辈,俱非匹。望长松万丈,徂徕山北,一种刚姿雕样劲,共扶大厦翚斯翼。便作舟、归去也何愁,蓬莱隔。
gān jié qīng tóng   gēn zǒu shí cān tiān bǎi zuì hǎo shì cāng yīn   huǒ yún xuè xuě zhí shén   rèn dài shuāng shī 湿 dàn zhǐ chóu jiàn lǎo fēng yān   rén shí
dòng liáng yòng zhī nán quē lún qūn bèi   fēi wàng cháng sōng wàn zhàng   lái shān běi   zhǒng gāng 姿 diāo yàng jìn   gòng shà huī biàn 便 zuò zhōu guī chóu   péng lái