满江红

宋代 华岳
帘拍风颠,云共雨、商量欲雪。愁不寐、兽炉灰冷,寸肠千结。罗带只贪珠泪擤,金钗不整乌云侧。对菱花、空自敛双蛾,伤离别。 心下事,凭谁说。愁与恨,如山积,被傍人调闻,呢龟成鳖。塞雁来时空怅望,梅花开后无消息。恨薄情、拚却与分飞,还重忆。
lián pāi fēng diān   yún gòng shāng liáng xuě chóu mèi shòu huī lěng   cùn cháng qiān jié luó dài zhǐ tān zhū lèi xǐng   jīn chāi zhěng yún duì líng huā kōng liǎn shuāng é   shāng bié
xīn xià shì   píng shuí shuō chóu hèn   shān   bèi bàng rén diào wén   ne guī chéng biē sāi yàn lái shí kōng chàng wàng   méi huā kāi hòu xiāo xi hèn qíng pàn què fēn fēi   hái zhòng