满江红

宋代 华岳
懒取冠儿,只偏带、一枝翠柏。记刺指、封书罗带,尚余残血。愁入柳眉云黛蹙,汗凝桃脸胭脂湿。把玉纤、掩定古词名,猜谁识。瓶已坠,宁无阙。盟已负,难成匹。念当年亭院,画楼东北。烛影烧残蝴蝶梦,縠纹皱起鸳鸯翼。叹如今、憔悴意前欢,重门隔。
lǎn guān ér   zhǐ piān dài zhī cuì bǎi zhǐ fēng shū luó dài   shàng cán xuè chóu liǔ méi yún dài   hàn níng táo liǎn yān zhī shī 湿 xiān yǎn dìng míng   cāi shuí shí píng zhuì   níng quē méng   nán chéng niàn dāng nián tíng yuàn   huà lóu dōng běi zhú yǐng shāo cán dié mèng   wén zhòu yuān yāng tàn jīn qiáo cuì qián huān   chóng mén