满江红

宋代 侯置
困顿春眠,无情思、梦魂飘泊。檐外雨、霏霏冉冉,乍晴还落。山黛四围频入眼,柳丝一缕低荣阁。念沈郎、多感更伤春,腰如削。 风入户,香穿箔。花似旧,人非昨。任游蜂双燕,经营拂掠。海阔锦鱼传不到,洞深紫凤期难约。谩彩笺、牙管倚西窗,题红叶。
kùn dùn chūn mián   qíng mèng hún piāo yán wài fēi fēi rǎn rǎn   zhà qíng hái luò shān dài wéi pín yǎn   liǔ róng niàn shěn láng duō gǎn gèng shāng chūn   yāo xuē
fēng   xiāng chuān 穿 huā shì jiù   rén fēi zuó rèn yóu fēng shuāng yàn   jīng yíng lüě hǎi kuò jǐn chuán dào   dòng shēn fèng nán yuē mán cǎi jiān guǎn 西 chuāng   hóng