满江红

宋代 洪适
春色匆匆,三分过、二分光景。吾老矣,坡轮西下,可堪弄影。曲水流觞时节好,茂林修竹池台永。望前村、绿柳荫茅檐,云封岭。 蜂蝶闹,烟花整。百年梦,如俄顷。这回头陈迹,漫劳深省。吹竹弹丝谁不爱,焚琴煮鹤人何肯。尽三觥、歌罢酒来时,风吹醒。
chūn cōng cōng   sān fēn guò èr fēn guāng jǐng lǎo   lún 西 xià   kān nòng yǐng shuǐ liú shāng shí jié hǎo   mào lín xiū zhú chí tái yǒng wàng qián cūn 绿 liǔ yīn máo yán   yún fēng lǐng
fēng dié nào   yān huā zhěng bǎi nián mèng   é qǐng zhè huí tóu chén   màn láo shēn xǐng chuī zhú tán shuí ài   fén qín zhǔ rén kěn jǐn sān gōng jiǔ lái shí   fēng chuī xǐng