满江红

宋代 潘牥
筑室依崖,春风送、一帘山色。沙鸟外,渔樵而已,别无间客。醉后和友眠犊背,醒来瀹茗寻泉脉。把心情、分付陇头云,溪边石。身未老,头先白。人不见,山空碧。约钓竿共把,自惭钩直。相蜀吞吴成底事,何如只抱隆中膝。漫长歌、歌罢悄无言,看青壁。
zhù shì   chūn fēng sòng lián shān shā niǎo wài   qiáo ér   bié jiàn zuì hòu yǒu mián bèi   xǐng lái yuè míng xún quán mài xīn qíng fēn lǒng tóu yún   biān shí shēn wèi lǎo   tóu xiān bái rén jiàn   shān kōng yuē diào gān 竿 gòng   cán gōu zhí xiāng shǔ tūn chéng shì   zhǐ bào lóng zhōng màn cháng qiāo yán   kàn qīng