满江红

宋代 林正大
衮衮诸公,嗟独冷、先生宦薄。夸甲第、纷纷梁肉,谩甘寥寞。道出羲皇知有用,才过屈宋人谁若。剩得钱、沽酒两忘形,更酬酢。 清夜永,开春酌。听细雨,檐花落。但高歌不管,饿填沟壑。司马逸才亲涤器。子云识字终投阁。且生前、相遇共相欢,衔杯乐。 杜工部饮中八仙歌:知章骑马似乘船,眼花落井水底眠。汝阳三斗始朝天,道逢麹车口流涎,恨不移封向酒泉。左相日兴费万钱,饮如长鲸吸百川,衔杯乐圣称世贤。宗之潇洒美少年,举觞白眼望青天,皎如玉树临风前。苏晋长齐绣佛前,醉中往往爱光禅。李白一斗诗百篇,长安市上酒家眠。天子呼来不上船,自称臣是酒中仙。张旭三杯草圣传,脱帽露顶王公前,挥毫落纸如云烟。焦遂五斗方卓然,高谈雄辩惊四筵。
gǔn gǔn zhū gōng   jiē lěng xiān sheng huàn báo kuā jiǎ fēn fēn liáng ròu   mán gān liáo dào chū huáng zhī yǒu yòng   cái guò sòng rén shuí ruò shèng qián jiǔ liǎng wàng xíng   gèng chóu zuò
qīng yǒng   kāi chūn zhuó tīng   yán huā luò dàn gāo guǎn   è 饿 tián gōu cái qīn zi yún shí zhōng tóu qiě shēng qián xiāng gòng xiāng huān   xián bēi
gōng yǐn zhōng xiān   zhī zhāng shì chéng chuán   yǎn huā luò jǐng shuǐ mián yáng sān dòu shǐ cháo tiān   dào féng chē kǒu liú xián   hèn fēng xiàng jiǔ quán zuǒ xiāng xīng fèi wàn qián   yǐn cháng jīng bǎi chuān   xián bēi shèng chēng shì xián zōng zhī xiāo měi shào nián   shāng bái yǎn wàng qīng tiān   jiǎo shù lín fēng qián jìn zhǎng xiù qián   zuì zhōng wǎng wǎng ài guāng chán bái dòu shī bǎi piān   cháng ān shì shàng jiǔ jiā mián tiān lái shàng chuán   chēng chén shì jiǔ zhōng xiān zhāng sān bēi cǎo shèng chuán   tuō mào dǐng wáng gōng qián   huī háo luò zhǐ yún yān jiāo suì dǒu fāng zhuó rán   gāo tán xióng biàn jīng yán