满江红

宋代 戴复古
太守风流,何人似、金华仙伯。试看取、珠篇玉句,银钩钎画。叶叶柳眉齐抹翠,梢梢花脸争匀白。比池塘、春草梦来诗,尤奇绝。 胸中有,蛾眉月。笔头带,蓬□雪。笑归来万里,不登金阙。鹿瑞堂前冬日暖,螺山江上春波阔。但伤时、一念不能休,添华发。
tài shǒu fēng liú   rén shì jīn huá xiān shì kàn zhū piān   yín gōu qiān huà liǔ méi cuì   shāo shāo huā liǎn zhēng yún bái chí táng chūn cǎo mèng lái shī   yóu jué
xiōng zhōng yǒu   é méi yuè tóu dài   péng   xuě xiào guī lái wàn   dēng jīn què 鹿 ruì táng qián dōng nuǎn   luó shān jiāng shàng chūn kuò dàn shāng shí niàn néng xiū   tiān huá